Không phải thành công, thất bại mới là thứ giúp bạn tìm lại mình

0
177

Hồi tiểu học, tôi học khá giỏi. Cái này là nói thật. Ko chém gió. Nhưng khoản chém gió thì là thật.

Tôi bịa ra câu chuyện quái quỷ gì đó liên quan đến Hoàng tử mặt trời đánh bại luôn thế lực ma quái, đẹp zai hơn tuxedo mặt nạ để cứu công chúa mặt trăng và dành được bộ ảnh nhũ đẹp tuyệt vời của con bé cùng lớp. Chuyện kể ra bây giờ chắc chắn bà con biết là bịa. Nhưng bọn lớp tôi không biết, vì chúng nó tin tôi. Vì tôi học giỏi.

Về cơ bản, cuộc đời là như thế. Khi bạn giỏi giang, thành công trong cuộc sống bạn nói gì cũng đúng. Còn bạn là kẻ thất bại, tốt nhất không nên nói gì. Người ta sẽ cười khẩy và bảo bạn là thằng chém gió. Tôi không nghĩ mình là kẻ thất bại, hoặc tôi có khả năng vô địch trong việc tự AQ mình như thế. Nhưng tôi thích nghe chuyện mấy người thất bại. Không phải cái kiểu như mấy anh diễn giả hay nói thất bại chỉ là chưa thành công hay cái gì gì đấy. Bởi, nói thật, có những người sẽ mãi mãi là thất bại trong mắt một ai đó. Nhưng tôi thích những người thất bại. Không phải vì họ kém hơn tôi. Dĩ nhiên rồi. Tôi không quan tâm lắm. Mà bởi, ở họ có sự khiêm nhường.

Sự khiêm nhường đến từ thất bại. Tất nhiên, không phải ai cũng biết học được điều đó từ thất bại. Tôi học mãi còn chưa được. Nhưng, khi bạn biết cúi xuống để nhìn lại thất bại của chính mình bạn đã trở về với chính bản ngã của con người mình. Đó là khi bạn trưởng thành. Tôi biết có hàng trăm hàng ngàn con người lớn lên mỗi ngày, nhưng họ không bao giờ trưởng thành. Tôi chỉ thấy sự trưởng thành ở những người vừa bước đi vừa biết nhìn lại những thiếu sót của mình và họ nỗ lực để sửa sang nó. Dĩ nhiên, đối diện với thất bại của chính mình không dễ dàng gì. Thành công và sự tung hô nhất thời khiến ta quên ngay mọi thứ. Ta ở trên đỉnh của thế giới và vui vẻ tận hưởng nó. Ngay lúc đó, ta đánh mất mình.

Những kẻ thất bại yếu đuối hơn. Họ xa lánh những lời tung hô, họ đối diện với sự thật phũ phàng lùi lại để nhìn rõ tất cả. Trong câu chuyện của họ, ta thấy những day dứt, dằn vặt, những nụ cười chua chát, thất vọng. Nhưng ta cũng thấy cuộc đời. Phần đời mà chúng ta luôn trốn tránh.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here